Nếu đã đọc Adachi Mitsuru đủ lâu, tôi nghĩ hầu hết độc giả đều quen với "công thức" của ông: thể thao học đường, những mối tình chẳng bao giờ nói hết thành lời, vài nhân vật có vẻ ngoài bình thản nhưng bên trong đầy tâm sự, và những khoảng lặng đôi khi còn mạnh hơn cả cao trào.
Tôi đã đi qua Touch, H2, Rough, Cross Game, Katsu!... nhưng Ớt Bảy Màu (Nijiiro Togarashi) vẫn luôn nằm ở một vị trí khá đặc biệt.
Bởi đây là một trong số ít lần Adachi Mitsuru bước hẳn ra khỏi sân bóng, trường học và tuổi thanh xuân quen thuộc để kể một câu chuyện cổ trang pha khoa học viễn tưởng, với kiếm sĩ, ninja, những cuộc truy sát và một gia đình có đến bảy anh chị em cùng cha khác mẹ.
Và càng đọc lại, tôi càng thấy: Ớt Bảy Màu có thể rất khác, nhưng cái "chất Adachi" thì vẫn còn nguyên.
Khi Adachi Mitsuru rời sân bóng
Nếu phải mô tả những manga nổi tiếng nhất của Adachi bằng vài từ, tôi sẽ chọn thể thao – tình cảm – trưởng thành.
Đến Rough thì chuyển sang bơi lội, nhưng tinh thần vẫn rất quen thuộc.
Còn Ớt Bảy Màu?
Không bóng chày. Không trường học. Không giải đấu.
Thay vào đó là Shichimi, một cậu bé 15 tuổi, cùng sáu anh chị em khác mẹ lên đường khám phá những bí mật liên quan đến thân thế của mình. Bảy người có cùng một người cha là tướng quân Okugawa Akimitsu, nhưng lại được nuôi dưỡng bởi bảy người mẹ khác nhau.
Điều thú vị nằm ở chính bối cảnh.
Thế giới trong Ớt Bảy Màu mang dáng dấp Nhật Bản thời Edo, nhưng thực chất lại là một hành tinh khác trong tương lai. Vì vậy, tác phẩm vừa có chất jidaigeki với kiếm, ninja và những âm mưu quyền lực, vừa pha màu sắc khoa học viễn tưởng rất riêng.
Đây chính là thứ khiến Ớt Bảy Màu trở nên độc nhất trong sự nghiệp của Adachi.
Ông vẫn kể chuyện bằng nhịp điệu chậm rãi quen thuộc, vẫn để nhân vật nói những câu tưởng như vu vơ, vẫn có những màn hài hước rất duyên.
Chỉ có điều lần này, thay vì đứng trên sân bóng, các nhân vật đang vung kiếm giữa một thế giới cổ trang kỳ lạ.
Bảy anh chị em và một gia đình không giống bất kỳ gia đình nào
Tôi đặc biệt thích cách Adachi xây dựng mối quan hệ giữa bảy anh chị em.
Họ không lớn lên cùng nhau.
Họ không có ký ức tuổi thơ chung.
Thậm chí ban đầu, nhiều người còn chẳng biết mình có anh chị em.
Thế nhưng chuyến hành trình đã khiến những con người xa lạ ấy dần trở thành một gia đình thực sự.
Shichimi nóng tính và bốc đồng. Natane mạnh mẽ, cá tính. Các thành viên còn lại mỗi người một tính cách, một khả năng và một câu chuyện riêng.
Nhìn bên ngoài, đây có vẻ là một nhóm nhân vật được tạo ra để phục vụ một chuyến phiêu lưu hài hước.
Nhưng càng đi sâu, câu chuyện càng cho thấy gia đình không nhất thiết phải bắt đầu bằng huyết thống hay những ký ức chung.
Đôi khi, nó được hình thành từ những người cùng nhau trải qua nguy hiểm.
Và cũng chính vì vậy, những mất mát trong truyện mới trở nên đau.
Những cái chết khiến tôi nhớ mãi về Ớt Bảy Màu
Spoiler phần này.
Có một điều cần nói rõ: bảy anh chị em trung tâm không phải những nhân vật lần lượt chết đi. Những mất mát đáng nhớ nhất lại đến từ những người xung quanh họ.
Và đây cũng là nơi tôi thấy Adachi Mitsuru thể hiện một mặt rất khác.
Hanzō – người luôn đứng phía sau
Hanzō là một ninja được giao nhiệm vụ bảo vệ bảy anh chị em.
Ông vừa có những khoảnh khắc hài hước rất đặc trưng của Adachi, vừa là một người bảo vệ thực sự đáng tin cậy.
Cuối cùng, Hanzō chết sau khi rơi vào cái bẫy của phe Shōgo.
Điều khiến cái chết này buồn không nằm ở sự hoành tráng.
Nó nằm ở cảm giác một người luôn đứng phía sau các nhân vật đột nhiên biến mất.
Adachi không cần biến Hanzō thành một màn hy sinh kiểu shounen đầy máu lửa. Cái chết đến khá lạnh và để lại khoảng trống cho những người ở lại.
Đó mới là thứ khiến tôi nhớ.
Furon – người anh không có một mái nhà thực sự
Furon là một kiếm sĩ tài giỏi và có mối liên hệ đặc biệt với Natane.
Anh từng sống với mặc cảm vì một tai nạn trong quá khứ, rời bỏ cuộc sống cũ để trở thành kiếm sĩ.
Nhưng đến cuối cùng, Furon lựa chọn hy sinh để bảo vệ Natane.
Cái chết của Furon đặc biệt đau bởi nhân vật này vốn đã dành phần lớn cuộc đời để chạy trốn khỏi quá khứ.
Anh là một người tưởng như đứng bên ngoài gia đình.
Nhưng khi khoảnh khắc quyết định đến, anh lại lựa chọn bảo vệ chính những người mà mình chưa từng có cơ hội lớn lên cùng.
Với tôi, đây là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của Ớt Bảy Màu.
Okugawa Takamitsu – một cái chết vừa bất ngờ vừa mỉa mai
Và đây mới là trường hợp tôi nghĩ rất đúng với phong cách kể chuyện của Adachi.
Okugawa Takamitsu là một trong những nhân vật đứng phía sau âm mưu tranh đoạt quyền lực và truy sát bảy anh chị em.
Ông ta là kiểu phản diện mà độc giả hoàn toàn có thể nghĩ rằng cuối cùng sẽ phải đối mặt với nhân vật chính trong một trận chiến quyết định.
Nhưng không.
Takamitsu chết vì bị ong độc đốt.
Không phải Shichimi chém chết.
Không phải một trận đấu kiếm long trời lở đất.
Không có màn boss cuối hoành tráng.
Chỉ là... một con ong.
Tôi rất thích sự mỉa mai này.
Một kẻ dành bao nhiêu tâm sức để tranh giành quyền lực, tính toán âm mưu và đẩy người khác vào chỗ chết, cuối cùng lại kết thúc cuộc đời bởi một thứ nhỏ bé đến mức chẳng ai nghĩ tới.
Nó lạnh lùng, bất ngờ và có chút hài đen.
Rất Adachi.
Cái chết của Adachi không cần máu
Đây là điểm tôi đặc biệt yêu thích ở Adachi Mitsuru.
Ông không phải kiểu tác giả cần một trang truyện đầy máu, tiếng hét hay những lời trăn trối dài dòng để khiến độc giả đau.
Cái chết trong manga của ông thường đột ngột và rất đời.
Đôi khi người chết thậm chí không có cơ hội nói một câu thật sự "hoành tráng".
Nỗi đau nằm ở phản ứng của người còn sống.
Đó cũng là điều từng khiến cái chết của Kazuya trong Touch hay Wakaba trong Cross Game ám ảnh đến vậy.
Không phải vì cách họ chết quá dữ dội.
Mà bởi sau đó, thế giới của những người ở lại không còn giống trước nữa.
Ớt Bảy Màu cũng vậy.
Hanzō mất đi, những người được ông bảo vệ phải tiếp tục bước đi.
Furon hy sinh, Natane phải sống tiếp với khoảng trống đó.
Những mất mát ấy khiến chuyến phiêu lưu của bảy anh chị em không còn đơn thuần là một chuyến đi vui vẻ.
Nó trở thành hành trình trưởng thành.
Shichimi cũng vậy.
Cậu bắt đầu câu chuyện như một cậu nhóc bốc đồng, nhưng từng biến cố buộc cậu phải hiểu rằng thế giới không phải lúc nào cũng vận hành theo cách mình muốn.
Có những người sẽ rời đi.
Có những thứ không thể cứu vãn.
Và trưởng thành đôi khi chỉ đơn giản là tiếp tục bước đi dù bên cạnh mình đã thiếu mất một người.
Vì sao tôi vẫn yêu Ớt Bảy Màu sau từng ấy năm?
Nếu hỏi tôi Ớt Bảy Màu có phải manga hay nhất của Adachi Mitsuru hay không, tôi sẽ không khẳng định như vậy.
Touch, H2 hay Cross Game vẫn có sức nặng riêng mà rất khó thay thế.
Nhưng nếu hỏi đâu là một trong những tác phẩm cho thấy Adachi dám bước ra khỏi vùng an toàn nhất, tôi chắc chắn sẽ chọn Ớt Bảy Màu.
Đây là Adachi không có sân bóng nhưng vẫn có những trận chiến.
Không có giải vô địch nhưng vẫn có những cuộc cạnh tranh.
Không có công thức tình yêu học đường quen thuộc nhưng vẫn có những mối quan hệ đầy ẩn ý.
Và quan trọng nhất, ông vẫn khiến người đọc cười trong một trang rồi vài trang sau phải im lặng.
Đó là Adachi Mitsuru.
Một tác giả không cần hét lên rằng "đây là cảnh cảm động!" để chúng ta cảm thấy buồn.
Với tư cách một fan lâu năm, tôi trân trọng Ớt Bảy Màu chính vì nó không giống những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông.
Nó kỳ quặc hơn.
Phiêu lưu hơn.
Có phần nghịch ngợm hơn.
Nhưng phía sau tất cả vẫn là cách Adachi nói về gia đình, sự trưởng thành, mất mát và những điều con người không thể nói thành lời.
Và có lẽ đó mới là lý do, sau rất nhiều năm, tôi vẫn muốn mở lại Ớt Bảy Màu.
Không phải để xem Shichimi sẽ thắng trận nào.
Mà để gặp lại những con người từng cùng nhau bước đi trên một hành trình mà không phải ai cũng có thể đi đến cuối.
Còn bạn thì sao? Nếu từng đọc Ớt Bảy Màu, nhân vật hay khoảnh khắc nào khiến bạn nhớ nhất? Hãy để lại bình luận, tôi rất muốn nghe cảm nhận của những người từng lớn lên cùng manga Adachi.
Nếu cần tải lại truyện hãy vào đây: LINK TẢI TRUYỆN






0 Comments:
Đăng nhận xét