Looking For Anything Specific?

Top nhân vật Manga/Manhwa tôi muốn cầm máy điều khiển trong game hơn cả nhân vật chính

Có một sự thật khá phũ phàng mà tôi nghĩ nhiều anh em mê manga sẽ phải gật đầu.

Nhân vật chính không phải lúc nào cũng là người thú vị nhất.

Nghe hơi phản động đúng không?

Nhưng thử nghĩ xem.

Có bao nhiêu main chính mà cả hành trình chỉ xoay quanh một công thức:

Bị đấm.

Đứng dậy.

Hô khẩu hiệu.

Buff sức mạnh.

Đấm tiếp.

Lặp lại.

Trong khi đó, ở một góc nào đó của câu chuyện, lại có những con quái vật thực sự.

Những nhân vật chỉ cần xuất hiện vài chương là đủ khiến fandom phát cuồng.

Những người sở hữu bộ kỹ năng nhìn thôi đã thấy muốn cầm tay cầm lên bấm combo.

Nếu một ngày nào đó các bộ manga/manhwa yêu thích của tôi được làm thành game RPG hành động thế giới mở đúng nghĩa...

Xin lỗi các main chính.

Tôi sẽ không chọn các ông đâu.


Gojo Satoru – Khi chế độ God Mode được hợp pháp hóa

Tôi thích Itadori.

Cậu ta là một main chính dễ mến.

Nhưng nếu game cho phép chọn giữa Itadori và Gojo...

Thì xin lỗi nhé Yuji.

Tôi thậm chí còn không nhìn sang ô chọn nhân vật của cậu.


Gojo giống kiểu nhân vật mà nhà phát triển game thường phải nerf từ trước khi game ra mắt.

Bởi vì nếu giữ nguyên sức mạnh trong truyện thì game mất cân bằng ngay từ màn hình loading.

Hãy tưởng tượng bộ kỹ năng trong game.

Bật Vô Hạn.

Toàn bộ đòn đánh của kẻ địch dừng lại trước mặt như gặp tường vô hình.

Xài Lam để hút quái.

Dùng Xích để hất tung cả đội quân lên trời.

Và cuối cùng...

Tử Vi.

Một tia năng lượng tím xóa sổ mọi thứ trên đường đi.

Boss?

Boss nào?


Điều tuyệt nhất khi chơi Gojo không phải sát thương.

Mà là cảm giác out trình.

Cái cảm giác bước vào bản đồ như giáo viên chủ nhiệm đi kiểm tra lớp mẫu giáo.

Không phải chiến đấu.

Mà là biểu diễn.

Trong khi Itadori phải lao vào đấm từng con nguyền hồn như nhân viên tăng ca cuối tháng.

Gojo chỉ cần đứng đó.

Ngầu.

Và mọi thứ tự biến mất.


Levi Ackerman – Bay còn đã hơn hóa Titan

Tôi biết.

Eren là nhân vật trung tâm của Attack on Titan.

Titan Tiến Công rất ngầu.

Titan Thủy Tổ rất bá.

Rung Chấn thì khỏi nói.

Nhưng nếu cho tôi một tay cầm và một lựa chọn duy nhất...

Tôi sẽ chọn Levi trong chưa đầy một giây.


Tại sao?

Bởi Levi mới là định nghĩa của game hành động tốc độ cao.

Hãy quên mấy Titan khổng lồ đi.

Thứ tôi muốn là bộ cơ động 3D.


Tưởng tượng một bản đồ thành phố rộng lớn.

Anh em phóng dây móc liên tục.

Lướt qua mái nhà.

Xoay người giữa không trung.

Rồi thực hiện cú chém xoáy thương hiệu của Levi.

Titan còn chưa kịp nhận ra chuyện gì xảy ra thì gáy đã bay mất.


Nếu Eren mang lại cảm giác "sức mạnh áp đảo".

Thì Levi mang lại cảm giác "kỹ năng áp đảo".

Một bên là xe tăng.

Một bên là siêu xe đua F1.

Game thủ nào mê combat tốc độ cao chắc hiểu tôi đang nói gì.


Trafalgar Law – Ông vua của những pha combo dị nhất lịch sử One Piece

Tôi rất thích Luffy.

Nhưng sau hàng ngàn chương...

Thành thật mà nói.

Đánh bằng nắm đấm mãi cũng hơi quen mắt.


Còn Law?

Tên này sinh ra như để làm nhân vật playable.

ROOM.

Chỉ riêng kỹ năng đó đã đủ làm đội thiết kế gameplay tăng ca cả năm.


Mở vùng ảnh hưởng.

Dịch chuyển tức thời.

Đổi vị trí quái.

Ném vật thể.

Cắt đôi đối thủ.

Khống chế diện rộng.

Tất cả nằm trong một bộ kỹ năng duy nhất.


Tôi thậm chí còn hình dung được những pha combo điên rồ.

Dịch chuyển ra sau boss.

Ném đá lên trời.

Đổi vị trí.

Kéo boss dính sát thương.

Rồi tung đòn kết liễu.


Luffy rất vui.

Nhưng Law mới là kiểu nhân vật khiến anh em dành hàng trăm giờ chỉ để thử nghiệm combo.


Cha Hae-In – Thanh lịch nhưng sát thương cực kỳ mất dạy

Nhiều người sẽ chọn Sung Jin-Woo.

Tôi hiểu.

Shadow Army.

Triệu hồi bóng.

Aura bá đạo.

Nhân vật chính chuẩn mẫu giáo khoa.


Nhưng nếu Solo Leveling thành game hành động đúng nghĩa...

Tôi lại muốn điều khiển Cha Hae-In hơn.


Tại sao?

Vì tốc độ.

Vì độ mượt.

Vì phong cách.


Những kiếm sĩ trong game thường là nhóm nhân vật sướng tay nhất.

Cha Hae-In có đầy đủ điều đó.

Tốc độ cao.

Combo liên hoàn.

Hiệu ứng kiếm khí đẹp mắt.

Khả năng né tránh linh hoạt.


Trong khi Jin-Woo thường tạo cảm giác "triệu hồi quân rồi nghiền nát mọi thứ".

Cha Hae-In lại giống kiểu nhân vật buộc người chơi phải thực sự làm chủ combat.

Một nhân vật khó chơi hơn.

Nhưng càng chơi càng nghiện.


Sukuna – Đôi khi làm phản diện còn vui hơn cứu thế giới

Tôi biết điều này hơi đáng lo.

Nhưng anh em hãy thành thật.

Có ai chưa từng muốn chơi boss cuối chưa?


Nếu Jujutsu Kaisen làm game thế giới mở.

Tôi sẽ dành nguyên một save file chỉ để chơi Sukuna.


Bởi vì phản diện thường có thứ mà nhân vật chính không có.

Đó là sự điên rồ.


Hãy tưởng tượng bộ kỹ năng của Sukuna.

Trảm kích diện rộng.

Hỏa thuật.

Lãnh địa triển khai.

Tái tạo cơ thể.

Hủy diệt hàng loạt.


Trong khi các nhân vật chính thường bị giới hạn bởi đạo đức.

Sukuna không bị giới hạn bởi bất cứ thứ gì.

Game thủ nào cũng từng trải qua cảm giác đó.

Sau khi hoàn thành cốt truyện anh hùng.

Điều đầu tiên muốn làm là mở chế độ phản diện.

Xem thử mình phá thế giới được tới mức nào.


Nhân vật chính dẫn dắt câu chuyện. Nhân vật phụ tạo nên huyền thoại.

Càng đọc manga lâu năm tôi càng nhận ra một điều.

Main chính là người dẫn chúng ta đi qua câu chuyện.

Nhưng những nhân vật khiến chúng ta nhớ mãi lại thường là người đứng bên cạnh.


Họ có thể không xuất hiện nhiều.

Có thể không phải người chiến thắng cuối cùng.

Nhưng mỗi lần bước vào trận chiến...

Họ khiến cả màn hình bùng nổ.


Có lẽ đó là lý do vì sao rất nhiều game anime thành công nhất luôn cố gắng làm thật tốt dàn nhân vật phụ và phản diện.

Bởi đôi khi thứ game thủ muốn không phải là cứu thế giới.

Mà chỉ đơn giản là được hóa thân thành kẻ mạnh nhất trong thế giới đó.


Còn các ông thì sao?

Có con "quái vật" nào trong manga/manhwa mà các ông chỉ ước được cầm tay cầm lên và bấm combo chiêu thức của họ không?

Để lại bình luận bên dưới nhé!

0 Comments:

Đăng nhận xét